Bóng người xưa,,,
- Cao Thị Được

- 10 thg 9
- 3 phút đọc
Cậu là em của má trước
Ngày ấy má đầu tiên mất ,,, mấy năm sau ba tôi mới tục huyền
Cậu đi tập kết ,,,
Mấy mươi năm ngoại thờ cậu
Bửa đó tôi còn nhớ cả làng chay ra đón cậu
Một người bộ đội với chiếc ba lô trên vai trong vòng vây của tình thương xóm làng,,,
Nghe tin ,ngoai lạnh ngắt người rồi vô giường nằm,,,
Có niềm vui nào bằng,, chắc ngoai nghĩ mình đang mơ,,,
Tôi chỉ là đứa cháu người dưng,,,
Sau khi thăm mẹ xong cậu qua thăm anh rể-ba tôi,,,
Tự nhiên tôi thấy cậu thất thần,,,
Nhìn tôi chằm chằm rồi lắp bắp,,,
-Ai đây anh ba,,, sao giống cô bảy,,,
-Đúng rồi cậu
Ở nhà này nó giống cô bảy nhứt,,,
Bóng người xưa chợt hiện về
Sau này câu kể cho tôi nghe,,,
Ngày ấy khi mới 18 t ,,, cậu rất thích cô bảy
Con giống lắm,,,
Cậu di tap kết khi cô 16 t,,, mấy mươi năm sau cậu về ,,, tự nhiên gặp lại bóng người xưa,,,
Rồi bao nhiêu cảm xúc xa quê xa me ,,, bao nhiêu năm tuôn tràn ,,, cậu ngồi kế tôi nghe như chưa bao giờ được kể
Năm ấy toi 17 tôi cũng cảm nhận nỗi lòng của cậu
Hồi đó mình nghĩ nếu như minh viết văn được chắc mình sẽ viết tiểu thuyết về cậu
Giờ tới lượt tôi,,,
Xa con ban mấy mươi năm,,,bửa đó có một con bé đến gõ cửa nhà,,, toi bước ra ,,, mừng mừng tủi túi,,,
Giờ nó mới xuất hiện,,,
Nó cho con gái gặp tôi trước,,,trời ạ .. sao nó giống mày ngày xưa quá
Rồi lai nhớ những ngày hai đứa tung tăng ,, ở mái trường Nguyễn đình chiếu,, nhớ chiếc áo dài trắng,,,nhớ 2 bím tóc và lúc nào cũng nhớ cái hương vị bắp hầm
Bỏ vào lá chuối ăn bằng miếng sống lá dừa thay cái muỗng
Nhớ những chiều hai đứa lang thang sau gio hoc ,,,cai thuờ còn hồn nhiên ,,,
Bóng người xưa ,,, la cái mốc thời gian dài nhưng đời người ai cũng thấy quá ngắn,,,
Co những chuyện tưởng chừng mới xảy ra hôm qua nhưng đâu ngờ nó đã gần 50năm,,,
Ôi thời gian ,,,
9/9/22
2 đứa cùng ở sg vậy mà gặp nhau lần 2 phải tới 20 năm,,,
toi đi tìm nó qua zalo
nó thì lúc nào cũng chúc sn
nó lặng thinh theo dõi tôi,còn tôi nhớ nó ,,, tìm hoài
hôm triển lãm tôi thấy tên tiếng nước ngoài sao chúc sn mình tiếng việt
mở ra xem ảnh đại diện, ,, mừng muốn khóc ,,
ngày khai mạc triển lãm của tôi, một bạn già tóc pha sương xách gio hoa tới, không kịp nói nó chỉ ôm tôi khóc,,
tôi trách nó sao mày lặng lẽ theo dõi tao mà không nói
nó bảo
ngày gap bạn lần 1 mình thấy bạn cực quá, 2 con nhỏ rồi day hoc rồi buôn bán,,,không nở gọi ,,
còn gặp nhau lúc tuổi xế chiều có lẽ chưa bao giờ tôi thấy giá trị của tình bạn
đêm khai mạc tranh tôi cứ ngất ngây hạnh phúc
cảm động vì chưa bao giờ thấy mọi người đội mưa đến ôm tôi chúc mừng bằng bộ quần áo ướt sũng
cuộc đời luôn tươi đẹp!
9/9/25




Bình luận